Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
SẦU LẺ BÓNG II Tân nhạc: Anh Bằng Cổ nhạc: N.L T.T
#1
SẦU LẺ BÓNG II
Tân nhạc: Anh Bằng
Cổ nhạc: NLTT
--------------------------------

NHẠC

Từ khi mất nhau rồi tim tôi thành sỏi đá
Đêm đêm chập chờn trong giấc ngủ
Nghe mình như dòng suối trôi vào khoảng vắng hư vô
Vết thương trong hồn đã như khô

Người ơi mấy ai ngờ ra đi rồi là hết
Ra đi là vùi chôn tất cả
Chôn vùi đôi hình bóng nhân tình sớm tối bên nhau
Những đêm tâm sự tay gối đầu
Những đêm tâm sự tay gối đầu

VỌNG CỔ CÂU 1

Người ơi tuy cố quên mà sao lòng vẫn.. nhớ? Tiếng nói lời thương như còn âm vang theo hơi thở mà người ra đi muôn thuở chẳng... quay… về.
(-)(-) Để lại mình tôi bao chua xót não nề.
Dòng suối yêu đương vẫn nồng nàn tha thiết, lửa ân tình còn cháy mãi trong tim
Nhưng ai ngờ đâu mê mải với tình riêng, người đã ra đi không một tiếng tạ từ.
Bỏ lại tôi nơi này như sỏi đá vô tri. Biết đi về đâu giữa đường đời muôn nẻo?

CÂU 2

Người cứ ngỡ ra đi rồi là hết, là vùi chôn tất cả dưới tro tàn.
(-)(-) Khúc nhạc tình xưa đã lỡ một cung đàn.
Vẫn còn trong tôi, những lời thương lời nhớ, của thuở ban đầu khi mới bước vào yêu.
Đêm đêm chập chờn trong giấc ngủ cô liêu; Bao hình bóng cũ cứ hiện về trăn trở
Câu ước nguyện ngày xưa giờ bình tan gương vỡ; Lối cũ đã mịt mờ tôi biết phải về đâu?

NHẠC

Ai, ai bảo thời gian không biến đổi
Khi thề nguyền trăm năm vẫn yêu tôi hỡi người ơi
Ai, ai cầm tay tôi mãi không rời
Ôi lời nói ngọt ngào trên đầu môi

Tôi, tôi hiểu thời gian như cánh nhỏ
Chim trời một khi khôn lớn bay đi với mộng mơ
Tôi, tôi hiểu xưa tôi quá tin đời
Nên giờ sống lẻ loi

Còn đôi lá thư tình mang theo làm hành lý
Tôi xin bằng lòng ôm nỗi khổ
Ghi vào trong nhật ký như là vết tích yêu đương
Bước đi âm thầm với phong sương

Và xin cảm ơn người bao nhiêu chuyện lừa dối
Nhưng khi người đành tâm chối bỏ
Ân tình tôi còn giữ như một thoáng nắng mong manh
Chút hương kỷ niệm hai đứa mình
Chút hương kỷ niệm hai đứa... mình

VỌNG CỔ CÂU 5

Anh ơi dẫu rằng đá nát vàng phai theo từng ngày từng tháng; Nhưng tình tôi thương anh vẫn đong đầy lai láng sao người nỡ đang tâm chối bỏ... cho… đành.
(-)(-) Biết phải làm sao cho gương vỡ lại lành?
Tôi gom nhớ thương, ghép vào khung trời mộng; cho kỷ niệm ân tình ở lại chút dư hương.
Xin cảm ơn người đã một thuở yêu thương; Đã ngọt ngào bên tôi dù đầu môi chót lưỡi.
Tôi mong người đừng như con cá lội; Ham biển cả bao la rồi phải lụy thân mình.

LÝ SÂM THƯƠNG

Khi đã yêu thương ai, thì xin người yêu mãi mãi.
Tôi giữ cho riêng tôi tình kia là vết tích yêu đương
Đừng như loài bướm ong, đậu rồi bay để hoa phai tàn.
Rụng bên đường tả tơi. Người ơi! Sao nỡ vong phụ tình?

(về câu 6)

Chỉ một lần yêu mà vạn lần đau khổ; Người ơi sao nỡ bắt bóng xa hình.
Thôi xin từ giã đường tình
Không cùng lối mộng tôi một mình bơ vơ
Trái tim thổn thức dại khờ
Đã thành sỏi đá bên bờ vô tri.
-------------------
08-08-2019

Di chuyển nhanh:
[-]
Trả lời bài viết bằng Tài khoản Facebook 



Những người đang xem chủ đề này: 1 khách