Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
CHIỀU SÂN GA Tân nhạc: Sông Trà Cổ nhạc: Nhung Lê
#1
CHIỀU SÂN GA

Tân nhạc: Sông Trà
Cổ nhạc: Nguyễn Thiện Thanh
------------------
 
                                                NHẠC
 
Nữ:
Lần đầu gặp anh khi phố kia chưa lên đèn
Giờ này gặp nhau trên sân ga chiều loang nắng.
Nam:
Vụng về hỏi thăm em mấy câu đi về đâu
Cớ sao đứng chờ? Cớ sao đứng đợi?
Nữ:
Đường tàu mùa xuân ai biết em đang mong chờ
Tàu về tàu đi như mang theo niềm thương nhớ
Nam:
Chợt buồn chợt vui anh biết đâu em hờn dỗi
Nữ:
Má em ửng hồng vì thẹn thùng... khi.. bên... nhau.
 
                                    VỌNG CỔ CÂU 1
Nam:
Em thẹn thùng chi cho những chuyến tàu đi mang thêm niềm nhung... nhớ.
Cho hoàng hôn về trong bỡ ngỡ nghe nắng chiều buông vụn vỡ giữa... ga… buồn.
(-)(-) Cho ánh mắt tàu xa thêm xao xuyến, bồn chồn.
Dòng nhật ký ghi thêm lần hội ngộ của hai kẻ tình cờ chưa biết thành quen.
Má em ửng hồng lúng liếng nụ cười duyên; Để cho tim anh thêm hồi hộp, vụng về.
Tiếng còi tàu nghe khắc khoải, tái tê; Em về đâu khi ga sắp đầy bóng tối?
 
                                    (bỏ 4 nhịp - ngâm dặm)
Nữ:
Em buồn đứng cuối sân ga
Nhìn theo chiếc bóng tàu xa, xa dần
Nam:
Nghe dòng nước mắt trào dâng
Phải chăng là của một lần tiễn đưa?
 
                                                CÂU 2
Nữ:
Tàu về tàu đi theo tiếng còi thê thiết; Anh có biết đâu từ buổi đó em chờ.
(-)(-) Không hẹn hò nhau sao lòng lại thẫn thờ.
Nam:
Dẫu chỉ là phút giây mình gặp gỡ; Nhưng đoá hoa tình đã nở cánh đón chào xuân
Nữ:
Em chợt thấy lòng xao xuyến, rưng rưng; Kề cận bên nhau sao vẫn xa vời vợi
Chợt buồn chợt vui ai biết đâu em hờn dỗi; Tiếng còi tàu hay tiếng khóc lòng em.
                                               
 
                                               
NHẠC
Nữ:
Trên sân ga chiều
Người đông nhưng ai cũng lạ
Tình cờ gặp anh ngỡ như mình quen quá
Nam:
Chuyện gần chuyện xa mới hay em từ giã
Anh trách con tàu sao nỡ vô tình rời sân ga
Nữ:
Một lần gặp nhau anh đã mang đi kỷ niệm
Dù rằng thời gian không cho ta nhiều lưu luyến
Nam:
Chuyện về tình yêu như sắc hoa mang màu nhớ
Nữ:
Dẫu cho hững hờ. Ước mơ vẫn chờ.
Đường tàu còn đây ta đã xa xa nhau rồi
Nam:
Người chờ người đi ai không thương mà không nhớ
Trời càng về khuya đêm hắt hiu sương lạnh giá
Lắng nghe tiếng còi tàu tìm về.. trên.. sân... ga.
 
                                                VỌNG CỔ CÂU 5
Nữ:
Tàu về tàu đi mang dấu chia ly hỏi ai mà không thương không... nhớ;
Nhìn mái tóc anh bồng như mây khói ánh mắt ưu tư nhoà theo nắng... ban… chiều.
(-)(-) Không hiểu vì sao lòng thấy luyến lưu nhiều.
Hay em đã gặp anh từ lâu trong tiềm thức; Ký ức bỗng hiện về như hoa nắng tái sinh.
Nam:
Lẽ nào tình cờ giữa cuộc sống phiêu linh; Mình tìm được bóng hình đang chờ đang đợi?
Nữ:
Dẫu biết rằng mơ hững hờ như sương khói; Nhưng sao lòng em vẫn khắc khoải mong chờ.
 
                                    LÝ CON SÁO GÒ CÔNG
Nam:
Con tàu rời sân ga buồn tênh
Nghe nhớ thương theo từng hồi còi vang trong màn đêm
Nữ:
Anh đã mang đi mùa xuân kỷ niệm.
Em ngồi chờ trên ga ngày xưa
Sao bóng anh không về đường tàu lạnh sương trời khuya
Em ước con tàu, mang trả anh về bên em
Cho lứa đôi sum vầy
Nhưng ước mơ là mơ thôi...
 
                                                (Về câu 6)
Nam: Tình yêu như sắc hoa mang màu nhớ, để rồi chia ly như vạn thuở chưa từng.(+)
Nữ: Tiếng còi tàu lại văng vẳng ngoài xa; Chiều sân ga gió thổi về se sắt
Nam: Kẻ tiễn, người đi nghe lòng đau rưng rức; Biết mấy giọt sầu từng đọng lại sân ga?
-------------------

29-09-2019

Di chuyển nhanh:
[-]
Trả lời bài viết bằng Tài khoản Facebook 



Những người đang xem chủ đề này: 1 khách