22:45 ICT Thứ năm, 21/11/2019

Trang chủ » Tin Tức » Góc thơ

Banner forum

Ký ức mùa xưa

Thứ hai - 01/02/2016 18:17
Ký ức mùa xưa

Ký ức mùa xưa

Sao tìm được những tháng ngày thơ dại Kỷ niệm xưa giờ đã mãi ngủ im Mối tình thơ đành cất giữ vào tim Thôi người nhé chớ tìm làm chi nữa!...
KÝ ỨC MÙA XƯA
Ngọc Loan (thuonghoaingannam)


Cơn mưa hạ đưa anh vào nỗi nhớ
Một chiều nào ta hò hẹn cùng nhau
Hạt bụi mưa có ướt mối tình đầu
Mà sao nay vẫn nghe lòng se lạnh...

Mưa hạ rơi trên lá còn sóng sánh
Hoa phượng run run lạnh cánh mềm rơi
Còn trong tôi nghe dạ cứ bời bời
Mùa hạ đến, nhớ lại thời áo trắng!

Cơn mưa nào cũng có ngày ráo tạnh
Kỷ niệm xưa còn bền mãi trong nhau?
Nơi xa đây anh luôn mãi mong cầu
Tâm hồn em trắng trong như sắc áo...

Nhặt cánh phượng rơi thì thầm khẽ bảo
Chúng mình làm bướm ép trang thơ
Để nhớ hoài những ngày tháng mộng mơ
Khi chúng ta đã xa tà áo trắng...!

Thuở học trò với tháng ngày bình lặng
Để bây giờ mơ mãi nét tinh khôi
Áo trắng xưa giờ dẫu cách xa rồi
Nhưng vẫn mãi vẹn nguyên màu ký ức

Hạ đến chi cho lòng ta thổn thức
Kỷ niệm xưa lại nô nức quay về
Nhớ ngày nào tay người mãi mân mê
Lời e ấp... tặng em chùm phượng vĩ!...

Thời xa ấy một dáng ai thùy mị
Chiều tan trường tà áo trắng nhẹ bay
Má ửng hồng, buông xõa mái tóc mây
Bao gã khờ bỗng mơ thành thi sĩ...

Từng vần thơ viết lên chùm phượng vĩ
Thả vào trời hạ đỏ tiếng ve ngân
Áo dài em vẫn mãi đứng tần ngần
Cố níu lại thời gian tìm ký ức

Dòng thư nào vẫn còn nguyên nét mực
Xưa gặp người mà chẳng dám trao tay
Để bây giờ nhìn cánh phượng nhẹ bay
Lòng lại thấy dâng tràn niềm nuối tiếc...

Để giờ mãi đơn phương lòng nuối tiếc
Mối tình xưa anh giữ trọn riêng mình
Lúng liếng cười, duyên dáng áo trắng tinh
Thời hoa đỏ vô tình trôi đi mất

Kỉ niệm nào mình đã cùng cóp nhặt
Gửi về nhau tất cả những thân thương
Để giờ đây dẫu xa cách hai phương
Anh vẫn nhớ một thời ngày xưa ấy...

Bao lớp sóng đã vô tình xô đẩy
Mối tình xưa trôi dạt bến bờ em
Kỷ niệm buồn cứ ngỡ đã ngủ yên
Giờ thức dậy biết dây nào chế ngự

Ở phương xa anh tự mình thầm nhủ
Dòng thời gian chẳng phai nhạt lời xưa
Nếu biết em cũng còn đó mong chờ
Anh sẽ mang kỉ niệm nào về lại

Sao tìm được những tháng ngày thơ dại
Kỷ niệm xưa giờ đã mãi ngủ im
Mối tình thơ đành cất giữ vào tim
Thôi người nhé chớ tìm làm chi nữa!...

Giữ trong tim màu phượng hồng rực lửa
Màu tình yêu của cái thuở ngu khờ
Để bồi hồi để luyến nhớ ngân ngơ
Để mưa hạ nhẹ rơi bờ mi nhỏ

Sao quên được khoảng trời thơ mộng đó
Chuyền tay nhau đôi bướm nhỏ làm tin
Chỉ lặng nhìn rồi cứ mãi lặng thinh
Cũng đủ để nghe lòng mình xao xuyến

Ve gọi mùa làm tâm tư lưu luyến
Sợ hạ sang mưa cuốn quyện hồn ta
Tiếng ve sầu thôi cũng hết ngân nga
Phượng ủ rũ buồn xa vì thương nhớ

Tà áo trắng đã cùng ta một thuở
Hạ cuối rồi phải bở ngỡ xa nhau
Ký ức xưa vẫn lắng mãi một màu
Dù năm tháng chẳng thể nào bôi xóa

Hạ vẫn mãi in hằn trong tim nhỏ
Mỗi độ sang nhìn phượng đỏ sân trường
Là nghe lòng dậy bao nỗi vấn vương
Khi về lại trên con đường thưa nắng

Cơn mưa hạ của một thời áo trắng
Của một thời còn đang tuổi hồn nhiên
Nhiều vô tư và chút ít ưu phiền
Rất tinh nghịch và cũng luôn trong sáng.

Rồi một hôm nghe tiếng ve loáng thoáng
Phượng rực hồng cho sáng cả trời xanh
Và bổng nhiên tuổi hạ cũng qua nhanh
Vừa mới đó, nay đã là mùa cuối.

Bao nhiêu năm trên đường đời rong ruổi
Vẫn nhớ về với mưa hạ năm nao
Cuộc mưu sinh dù cực nhọc biết bao
Ta vẫn nhớ sân trường rưng phượng đỏ.

Xem thêm thông tin và tham gia bình luận tại link:
http://cailuongpho.com/forum/showthread.php?tid=433


Tác giả bài viết: Ngọc Loan (thnn)

Nguồn tin: http://cailuongpho.com

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

AUDIO

CẢI LƯƠNG NGUYÊN TUỒNG

TIẾNG HÁT THÀNH VIÊN

BÀI BẢN CẢI LƯƠNG

CHỦ ĐỀ HOT

Fanpage Facebook